Khi bước qua ngưỡng tuổi 40, tôi mới thực sự nhận ra rằng những câu hỏi lớn nhất không phải là những câu hỏi tìm kiếm câu trả lời cụ thể. Mà là những câu hỏi khiến ta phải đối diện với bản thân, với những lựa chọn đã qua và những dấu vết của thời gian chảy dài. Chúng đến một cách âm thầm, nhẹ nhàng như sương sớm, nhưng đủ để làm vỡ ra những mảnh cảm xúc sâu kín mà lâu nay tôi đã cất giấu.
“Mình có hiểu mình đủ không?”
Lâu nay, tôi luôn nghĩ mình đã hiểu mình, đã sống đủ đầy với những hoài bão, với những đam mê khắc khoải trong lòng. Nhưng, một buổi sáng khi tôi nhìn mình trong gương, tôi không còn nhận ra khuôn mặt ấy nữa. Những dấu vết thời gian in lên mỗi nếp nhăn trên trán, những vết sẹo của tuổi trẻ không còn là những thứ đẹp đẽ, mà giờ đây nó là dấu chấm lửng cho một cuộc hành trình chưa hoàn tất. Cái cảm giác này, tôi không thể diễn tả hết bằng lời. Nó giống như việc đi tìm một nơi ẩn náu trong chính mình, nhưng không biết đâu là bến đỗ cuối cùng.
“Chúng ta có thật sự thương nhau không?”
Câu hỏi này không chỉ dành cho những người xung quanh, mà còn dành cho chính bản thân tôi. Có những lần, tôi tự hỏi liệu tình yêu mà tôi dành cho công việc, cho những mối quan hệ, cho bản thân mình, có thật sự sâu sắc như tôi nghĩ không? Có phải tôi đang yêu một cách vội vã, hời hợt, hay chỉ là những thói quen đã ăn sâu vào cơ thể tôi, mà không hề suy nghĩ về việc làm thế nào để yêu thương trọn vẹn hơn?

Ngày còn ở Sài Gòn, tôi vội vã sống, lao vào công việc, chạy theo những mơ ước mà dường như tôi đã không dám nhìn vào lòng mình một lần. Mọi thứ có vẻ ổn, nhưng tôi không thể phủ nhận rằng cái cô đơn thấm dần vào từng giờ phút trong những tháng ngày đen tối ấy. Tôi không thể giải thích rõ ràng, nhưng tôi biết có cái gì đó thiếu vắng, một sự kết nối nào đó mà tôi đã vô tình đánh mất.
Rồi tôi quyết định rời đi. Đà Lạt, với không khí se lạnh, với những ngọn đồi tĩnh lặng, đã trở thành nơi tôi tìm đến để chữa lành. Đây không phải là một cuộc trốn chạy, mà là sự tìm kiếm sự an yên trong chính tâm hồn mình. Tôi cần phải dừng lại, cần phải đối diện với những cảm xúc đã bị dồn nén suốt bao năm qua.
Ở Đà Lạt, mỗi sáng thức dậy, tôi chỉ nghe thấy tiếng gió, tiếng lá rơi, và những âm thanh của thiên nhiên vắng vẻ. Không ồn ào, không xô bồ. Chỉ có sự tĩnh lặng đủ để tôi nghe thấy nhịp đập của trái tim mình, đủ để tôi thấu hiểu được rằng mình chưa từng thực sự dừng lại để nhìn vào bên trong.
“Mình có đang làm việc hết lòng không?”
Câu hỏi này xuất hiện sau khi tôi nhìn lại quãng đường đã qua. Tôi đã làm việc, đã cố gắng hết mình, nhưng liệu tôi có thật sự làm mọi thứ với đam mê và tận tâm? Hay chỉ là chạy theo những mục tiêu bên ngoài, để rồi khi đạt được, tôi lại thấy mình trống rỗng? Tôi đã bỏ lỡ những khoảnh khắc quan trọng, những niềm vui nhỏ nhặt trong cuộc sống, chỉ vì mải mê tìm kiếm một cái gì đó chưa rõ ràng.
Ở Đà Lạt, tôi học cách dừng lại. Tôi bắt đầu sống chậm lại, thưởng thức từng khoảnh khắc, tìm thấy niềm vui trong những điều giản dị. Một tách cà phê nóng, một buổi chiều lang thang trong làn sương, hay chỉ là ngồi nhìn những cơn mưa nhẹ nhàng rơi xuống, tôi cảm thấy mình đang sống thật với bản thân, với những cảm xúc không hối hả, không vội vã.
“Cái định nghĩa ‘hạnh phúc’ mà mình cho là hạnh phúc ấy có thật là hạnh phúc?”
Hạnh phúc đã từng là những điều lớn lao trong tôi – công việc, thành tựu, sự công nhận từ xã hội. Nhưng giờ đây, tôi nhận ra rằng hạnh phúc có thể là những điều nhỏ nhặt nhất. Một buổi sáng thức dậy không phải vội vã, một buổi chiều thảnh thơi ngồi bên hồ, một lời chào từ người lạ mà mình gặp trên phố. Hạnh phúc không phải là đích đến, mà là hành trình tôi đang đi, là sự chấp nhận bản thân và tất cả những gì mình có.
Và rồi, cái “cô đơn” ấy, thứ cảm giác nhỏ bé nhưng sâu thẳm, bây giờ tôi hiểu đó không phải là sự trống rỗng, mà là không gian cho chính mình. Một không gian để suy ngẫm, để học hỏi và để yêu thương bản thân hơn. Tôi không còn sợ cô đơn nữa, vì tôi biết đó là phần không thể thiếu trong hành trình chữa lành của mình.
Khi bước qua tuổi 40, tôi không còn tìm kiếm một câu trả lời hoàn hảo cho tất cả những câu hỏi đó. Tôi chỉ tìm thấy sự an yên trong việc đối diện với những điều chưa hoàn hảo, tìm thấy sự thanh thản trong việc chấp nhận những tổn thương cũ và để nó trôi đi như những cơn mưa nhẹ nhàng. Bởi tôi biết, cuộc sống không phải lúc nào cũng là câu trả lời, mà đôi khi chính là những câu hỏi để ta có thể tiếp tục sống, tiếp tục yêu thương, tiếp tục học hỏi từ chính mình.
-KENTRAN- Chàng trai ngông nghênh với nắng, với gió và những chuyến đi…

Để lại một bình luận